Thời gian là vàng

.

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (lothison.123@gmail.com)
  • (loson_dbp)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Mot_coi_di_ve.flv HC_20182023.flv VIDEO_ANH_SANG_VE_BAN.flv KHUC_THUY_DU__TUAN_NGOC.flv XUAN_2018.flv TINH_MUA_DONG_XU_LA_.flv VIDEO_VIET_NAM_OI.flv RANG_RO_VIET_NAM.flv Nhung_thu_thuat_khi_Su_Dung_May_tinh.flv Video_ai_len_xu_hoa_dao.flv 1240888736img.jpg

    Sắp xếp dữ liệu

    Vị cha già kính yêu.

    anhbh

    Mời quí Thầy, cô dùng trà.

    Bộ sưu tập hoa

    Cộng đồng Giáo viên

    Mời cắm hoa.

    Tin mới đây.

    . Mưa rơi trên Bông HỒNG

    Cô gái thôn quê.

    MUÔN HOA ĐUA NỞ

    Hữu ích

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý thầy, cô đến với website Ban Trắng Điện Biên

    Gốc > Góc riêng tư >

    CÓ MỘT NGƯỜI NGHEO

       

         Khi không khí tết đang cận kề, đâu đó mùi tết đã len lỏi nơi phố chợ, thì bỗng dưng tôi lại nhớ câu thơ cũ trong bài thơ Xuân của thi sĩ Chế Lan Viên: Có một người nghèo không biết tết/ Mang lì chiếc áo độ thu tàn... Để rồi chạnh lòng, chạnh buồn với bao thân phận.

      Họ đấy, những người lao động tha hương. Cuộc mưu sinh vì miếng cơm manh áo trong thời khó bao giờ cũng nhọc nhằn, đẫm mồ hôi và nước mắt, nhất là những người rời quê với hai bàn tay trắng.

    Xuân về Tết đến, thường trực trong họ là những nỗi niềm của người con xa xứ thăm thẳm 365 ngày nhớ vọng người thân.

    Ước mơ chỉ dăm ngày đoàn tụ bên người thân thôi sao lắm nỗi truân chuyên, chất đầy lo nghĩ. Chắt chiu gom nhặt chi li từng đồng lương ngay từ đầu năm để toan tính chuyến trở về cuối năm. Kiên trì và miệt mài như thế để rồi những ngày cận kề mới bùi ngùi kê đếm, số tiền dành dụm ấy mới chỉ đủ họ về phân nửa đoạn đường…

    Dịch vụ cho vay về quê lãi cao bủa vây như mời như đón. Ngỡ như đó là lối thoát cho chuỗi ngày đau đáu nhớ quê. Rồi chợt bừng tỉnh, phía không xa sau mấy ngày tết kia là nợ nần chồng chất…

    Toan tính rối bời và rồi, không chi bằng huy động tài sản tự có là sức lao động của chính mình vốn đã vắt tàn mấy trăm ngày qua, gắng thêm chút nữa, làm thêm làm mướn với hi vọng bù nốt số tiền cho chặng đường còn lại. Mồ hôi đẫm áo, hốc mắt trũng sâu có hề gì vì chỉ mấy ngày nữa thôi họ sẽ được tắm mình trong tình làng nghĩa xóm. Động lực ấy, bản sắc tết quê ấy giúp họ phần nào vượt qua gian khó.

    Túi quà tết vượt cả ngàn cây số trĩu nặng nghĩa tình cũng chỉ cân hạt dưa, gói bột ngọt, hộp mứt tự tay làm vội… sao mắt cứ cay xè, rưng rưng!

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lò Thị Sơn @ 09:55 21/01/2014
    Số lượt xem: 374
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    danh ngôn