Chào mừng quý thầy, cô đến với website Ban Trắng Điện Biên
Hạnh phúc mong manh.

Cảm xúc xưa lại ùa về .Ta Nhớ những ngày hạnh phúc, Nhớ những thời khắc ấy đã khiến ta quên đi tất cả, quên đi những nhọc nhằn và trải mình cùng với yêu thương, tận hưởng điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời đã mang lại, Cho ta được ngất ngây trong hạnh phúc nhất.
Nay nghĩ lại tôi Không có gì là mãi mãi cả. Tất cả những gì xảy ra trong cuộc đời ta cũng chỉ là một sân ga nhỏ cho chuyến hành trình trở về cát bụi của con tàu thời gian. Đau thương, hạnh phúc... tất cả cũng chỉ là một cung bậc cảm xúc mà con người ta đã phải trải qua. Rồi tất cả cũng sẽ không còn. Không còn gì cả!
Những giọt nước mắt mặn chát lại muốn trào dâng Đôi khi cũng muốn có ai đó nhẹ nhàng lau giúp ta những giọt lệ nóng hổi ấy nhưng vẫn có cảm giác sợ. Sợ được rồi lại sợ mất. Sợ hạnh phúc đến mong manh rồi lại vỡ tan. Sợ yêu thương sẽ lại vụt tắt tôi sợ ...
Đôi khi cũng muốn được gục đầu lên vờ vai ai đó, khóc một trận cho hả lòng, hả dạ, khóc một trận cho những tiếng nấc nhẹ nhàng không còn tồn tại trong đêm vắng. Khóc để xua tan đi tất cả những yếu đuối vẫn luôn ngự trị trong ta. Cho ta được ngủ một giấc ngon lành ... Xin đừng đến để rồi lại phải đi. Xin đừng một lần nữa khiến trái tim ta rỉ máu...
( ĐB: 181113)
Lò Thị Sơn @ 23:25 18/11/2013
Số lượt xem: 347
- Mẹ !!! (08/11/13)
- Mẹ! (21/10/13)
- MẸ CỦA CON (19/10/13)
- Nhớ Mẹ (30/09/13)
- NẾU ĐƯỢC ...!!! (22/09/13)
Các ý kiến mới nhất