Thời gian là vàng

.

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (lothison.123@gmail.com)
  • (loson_dbp)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Mot_coi_di_ve.flv HC_20182023.flv VIDEO_ANH_SANG_VE_BAN.flv KHUC_THUY_DU__TUAN_NGOC.flv XUAN_2018.flv TINH_MUA_DONG_XU_LA_.flv VIDEO_VIET_NAM_OI.flv RANG_RO_VIET_NAM.flv Nhung_thu_thuat_khi_Su_Dung_May_tinh.flv Video_ai_len_xu_hoa_dao.flv 1240888736img.jpg

    Sắp xếp dữ liệu

    Vị cha già kính yêu.

    anhbh

    Mời quí Thầy, cô dùng trà.

    Bộ sưu tập hoa

    Cộng đồng Giáo viên

    Mời cắm hoa.

    Tin mới đây.

    . Mưa rơi trên Bông HỒNG

    Cô gái thôn quê.

    MUÔN HOA ĐUA NỞ

    Hữu ích

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý thầy, cô đến với website Ban Trắng Điện Biên

    Gốc > Tản mạn cuộc sống >

    Gió lạnh đầu đông.

    Gió lạnh đầu Đông chợt ùa về, khiến cho trái tim vốn dĩ đã chật chội vì nhớ thương của nó dường như ngày một chao đảo. Chưa năm nào nó cảm thấy mùa Đông của Hà Nội lại lạnh đến vậy, chưa năm nào nó cảm nhận được cái lạnh buốt của từng cơn mưa đầu mùa nơi đây đang như thấm dần vào trái tim nó. Cái lạnh đến tê dại, khiến mọi cảm xúc theo mạch máu chảy về tim nó như bị đóng băng hết cả. Nó không còn cảm nhận được yêu thương nữa….

    Người ta bảo nó, hãy thử một lần mở cửa con tim mình, đừng ép buộc bản thân phải đóng chặt cánh cửa yêu thương, đừng hi vọng và chờ đợi những gì không thể xảy ra… Nhưng nó không thể làmvậy được. À không, là nó không muốn làm thế! Nó không muốn bất kỳ ai bước qua cánh cửa này nữa, nó không muốn trao cho ai niềm tin hay để người nào đó hi vọng. Con tim nó đã quá ngột ngạt vì một cuộc tình chẳng có lời giải đáp, nó đã chịu quá nhiều tổn thương rồi… Nó sợ…

    Từ ngày người đó bỏ lại nó chơi vơi giữa đống kỷ niệmđau thương này, nó không còn muốn trở lại là nó nữa… Người ta nói, nó sống với hai con người. Một con người lúc nào cũng cười cười, nói nói, chẳng ai biết nó đang vui hay buồn. Còn một còn người nấp trong bóng tối, khiến hàng đêm nó giằng xé giữa những nhớ thương, hờn giận, trách móc và đau đớn… Những điều nó có thể nói ra, những thứ nó có thể chia sẻ, kể lể suy cho cùng cũng chỉ là những vết xước không đáng gì trong con tim chật chội của nó. Còn nỗi đau thật sự, vết thương thật sự mà nó chôn chặt trong tim, mới là điều khiến nó đau khổ và dằn vặt nhất…

    Thời gian… Hi vọng… Và chờ đợi…

    Tất cả những thứ đó đều khiến nó cảm thấy ngột ngạt và mệt mỏi. Đã có lúc tưởng chừng như nó không còn đứng vững nổi nữa, đã có lúc nó muốn buông cái quá khứ mà bấy lâu nay nó cứ ngu ngốc bám vào. Nhưng rồi khi nó muốn dựa vào một bờ vai nào đó, khi nó muốn ở bên một người nào đó có thể khiến nó cười vui thì người đó lại xuất hiện. Lại là những giấc mơ, lại là khuôn mặt với nụ cười mà bấy lâu nay nó tìm kiếm. Tất cả như vẫn còn nguyên vẹn khi ở bên nó, tất cả đều rất thật, thật đến nỗi mà nó cảm nhận được từng nhịp tim đang hối hả đập, cảm nhận được cả những giọt nước mắt mặn chát đang rơi. Thì ra, ngay cả trong mơ nó vẫn nhớ một người nào đó, ngay cả trong mơ nó cũng không muốn mình từ bỏ. Cho dù biết rằng, giấc mơ chỉ là giấc mơ.

    Đi giữa dòng người vội vã, cơn gió Đông vô tình lướt qua khiến trái tim nó lạc mất một nhịp đau thương… Đôi mắt cay cay dường như vẫn đang kiếm tìm một thứ gì đó. Có lẽ là một hình bóng! Nhưng, giữa đất trời này, làm sao có thể tìm được một bóng hình quen thuộc, làm sao gom hết yêu thương còn vương vãi nơi đây để cất lại nơi con tim này, làm sao có thể gửi nhớ thương bay theo làn gió. Hình như, ở một nơi nào đó, cũng có gió lạnh thổi qua…

                                                                                             ST


    Nhắn tin cho tác giả
    Lò Thị Sơn @ 04:05 27/12/2014
    Số lượt xem: 371
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    danh ngôn