Chào mừng quý thầy, cô đến với website Ban Trắng Điện Biên
CUỘC SỐNG KHÔNG ĐƠN GIẢN

Có lẽ cuộc sống là quãng thời gian, đi mãi, đi mãi, càng đi càng nhiều vết thương, càng nhiều nỗi đau… Phải chăng người ta cứ đi chỉ để biết phía cuối con đường có hạnh phúc hay không? Đúng vậy hạnh phúc không thể chạm tay, cũng không thể nắm lấy, phải chăng cảm nhận và vượt qua nỗi đau trên những đoạn đường lại chính là hạnh phúc? Khó nhận ra được điều đó.Nói một cách phũ phàng vật chất và tinh thần luôn song song nhưng vật chất đi trước tinh thần đi sau. Hai đường thẳng luôn cùng đi về một hướng nhưng lại chẳng bao giờ giao nhau tại một điểm và khoảng cách chẳng bao giờ có thể thay đổi. Một đường thẳng vốn dĩ không có điểm khởi đầu mà cũng chẳng có điểm kết thúc.
Cuộc sống là vậy muôn vàn chữ “nếu như và không ngờ, muôn vàn điều đơn giản xung quanh ta mà ta không nhận ra, muôn vàn nhưng lời chưa dám nói, muôn vàn những việc chưa kịp làm để rồi khi thời gian đưa tất cả trôi đi ta lại ân hận khi đã quá muộn màng. Gắng gượng cười cho nước mắt chảy vào tim ước một lần được chìm trong khoảng lặng lắng nghe những suy nghĩ tận đáy lòng mình…
Mệt mỏi quá khiến ta không đủ sức để quan tâm lo lắng cho bản thân hay do ta ích kỷ nên tự ngụy biện cho chính mình. Khoảng lặng là góc tối trong ta, là lúc ta được suy nghĩ thoải mái mở lòng ra đối diện với chính mình để rồi có thoáng suy tư muốn thay đổi điều gì đó dù là nhỏ nhất và đó cũng chính là lúc ta cảm thấy trống trải mệt mỏi đến lạ kỳ, chỉ muốn thiếp đi một chốc thật say không mơ màng, không tỉnh giấc, không chút muộn phiền lo âu.
Và cuối cùng ta nhận ra rằng dù nhỏ nhưng ước mơ vẫn chỉ là ước mơ!
Nên dừng một chút, nhắm mắt lại để tĩnh lặng. Có lẽ cổ tích chỉ để ru ngủ những người nghèo.Vậy biết sống thế nào đây khi cổ tích vẫn là cổ tích còn ta kiếp nghèo lại hoàn nghèo. Biết làm gì đây khi choàng tỉnh sau một giấc mơ dài… mọi thứ xung quanh ta vẫn thế? Hiện thực dù biết khó đối diện và chấp nhận nhưng nó luôn rõ ràng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Dù vậy trong hiện thực đó ta luôn có một khoảng yêu thương, một chốc giận hờn, một thoáng nhớ nhung cho những cung bậc tình cảm chảy theo những điều tự nhiên nhất.
Cảm ơn những người đã bỏ rơi ta bởi chính họ chỉ cho ta đứng dậy và vượt qua tất cả một mình như thế này. khoảng lặng lại xuất hiện. Quá khứ ùa về ta không thể kìm nén lại được. Nước mắt tuôn rơi lòng thêm thắt lại để rồi
Thời gian trôi qua,. Dù ta không muốn thừa nhận nhưng khi họ ra đi đã để lại cho ta những khoảng trống không thể lấp đầy. Những thất vọng, buồn chán, nhớ nhung.... lòng ta thắt lại thấy tim hơi nhói đau, Màn đêm buông xuống, chỉ còn lại mình ta với ta. Một góc tối một khoảng lặng riêng với những giọt nước mắt lã chã rơi.
Ta cố gắng góp nhặt nỗi đau trả về cho quá khứ, giấu quá khứ vào một góc tối . Thật mất công bằng cuộc đời bắt ta ngậm đắng nuốt cay không cho ta nếm ngọt bùi. Vậy ta nên sống để mà tồn tại hay tồn tại để mà sống......?

Lò Thị Sơn @ 17:33 22/08/2013
Số lượt xem: 716
- VU LAN NHƠ MẸ (18/08/13)
- Một mình trong chiều vắng (16/08/13)
- TÌNH YÊU LÀ GÌ???, (28/07/13)
- MƯA BUỒN. (22/07/13)
- TÌNH BUỒN (24/06/13)
Thời gian trôi qua,. Dù ta không muốn thừa nhận nhưng khi họ ra đi đã để lại cho ta những khoảng trống không thể lấp đầy. Những thất vọng, buồn chán, nhớ nhung.... lòng ta thắt lại thấy tim hơi nhói đau,Ta cố gắng góp nhặt nỗi đau trả về cho quá khứ, giấu quá khứ vào một góc tối .Thật mất công bằng cuộc đời bắt ta ngậm đắng nuốt cay không cho ta nếm ngọt bùi. Vậy ta nên sống để mà tồn tại hay tồn tại để mà sống......?
Cảm ơn những người đã bỏ rơi ta bởi chính họ chỉ cho ta đứng dậy và vượt qua tất cả .....
Không phải tại anh cũng không phải tại em
Tại Trời xui khiến nên chúng mình thương nhau
Tình nồng thắm biết bao lúc ông Tơ bắc cầu
Bà Nguyệt nối chữ yêu vui trọn buổi ban đầu
Rồi thời gian lướt mau tình ta úa màu
Đàn dâng phím sầu đầy thương đau khi tình héo
Không phải tại anh cũng không phải tại em.
....